BÀ DÌ DÂM ĐÃNG (PHẦN 3)

“Ngôn thấy cần dì cạo lông chân không?!”
Ngôn quýnh lên,tâm hồn hắn bấn loạn không biết trả lời sao.Dì Phương nhìn Ngôn cười rồi rụt chân lại.Dì đứng lên đi xuống nhà bếp.Phiá trên di mặc chiếc áo lụa nhỏ hai đôi vú tó tưng lên trong áo nhìn hấp dẫn vô tả.Giống như dì giả lơ không biết Ngôn là giống đực đang lớn nhìn người đàn bà trưởng thành gần như ở truồng phơi của trước mặt. Thật ra dì Phượng biết rõ, nhưng từ khi người con chồng cũ càng ngày càng phát tướng vạm vỡ vai u bắp thịt,dì đã yêu thương săn sóc từ hồi nhỏ cho đến bây giờ,nên không ai biết trong đầu Phượng có những thầm kín không tỏ cùng ai.
Buổi chiều trên đường phố đông người,vợ chồng Phượng và Ngôn tung tăng đi vào mua sắm trong một sopping mall lớn.Nhìn họ thật vui tươi.Lão Bob thật hạnh phúc nhìn Phượng và Và Ngôn nắm tay dẫn vào một cửa hàng bán đồ thể thao.Ngôn thích thể thao nên Phượng ưa mua những quần áo thể thao gắn nhản hiệu đội banh nổi tiếng cho hắn.Trong cái quần thun màu trắng nhạt bó cứng những đường vòng u giữa háng của dì Phượng làm ngôn rạo rực cả người.
Đàn bà khiêu gợi đàn ông từ quần áo của mình,huống chi Phượng lại ưa khoe ra trước mặt.Không phải Ngôn mà tất cả đàn ông khác cũng phải liếc nhìn.Có lần ông Bob nói: “ Em mặc đồ như vậy chỉ tổ làm chết đàn ông!” Phượng cười va vào chồng nói: “Anh có chết không?” Bob cười lớn nói: “Anh chết từ lâu rồi!”nhưng có điều ông không nghi ngờ gì giữa Ngôn và Phượng.
Giữa khuya đang ngủ Ngôn cảm giác có người nằm trên giường XEM TIẾP TẬP CUỐI